Tập tục lễ Tết Trung Thu

 Theo phong tục tập quán văn hóa Việt Nam, hằng năm vào mùa Thu có ngày lễ Tết Trung Thu, 15.08. âm lịch. Ngày lễ này mang đậm mầu sắc lễ hội văn hóa xã hội cùng cho trẻ con thiếu nhi nhiều hơn.
Nhưng đâu là ý nghĩa mầu sắc tôn giáo của ngày lễ hội này trong đời sống đức tin đạo công giáo ?
1. Sau mùa cày cấy
Ở xã hội bên quê nhà Việt Nam, theo chu kỳ thời tiết tiếp theo sau mùa thu hoạch thóc lúa hoa qủa là mùa Thu.
Bên xã hội Âu châu cũng thế. Và vào dịp này có ngày, thường vào Chúa nhật đầu tháng Mười hằng năm, tạ ơn mùa màng đã thu hoạch xong. 
Tập tục này nói lên lòng biết ơn của con người với Đấng Tạo Hóa đã ban cho con người lương thực sinh sống. 
Tập tục này nói lên tâm tình lòng hy vọng cậy trông của con người vào bàn tay lo liệu gìn giữ của Đấng Tạo Hóa cho tương lai đời sống con người trên mặt đất ở những vụ mùa màng kế tiếp.
Tập tục này nói lên lòng kính trọng thiên nhiên, đất đai, sức lực con người, mà họ nhận được như qùa tặng, chứ không do con người chế biến làm ra. 
Ngày lễ hội Tết Trung Thu dành cho thiếu nhi trẻ con theo phong tục văn hóa Á Đông vào mùa Thu mang nhiều mầu sắc huyền thoại, không mang mầu sắc tôn giáo. Nhưng dẫu vậy cũng phần nào gói ghém tâm tình ý tưởng kính trọng hướng về thiên nhiên, về sự sống con người. 
Điều này thể hiện trong việc các em thiếu nhi rước lồng đèn ban đêm ngày 15. 08. âm lịch, có ánh sáng trong từ mặt Trăng chiếu tỏa xuống mặt đất. 
2. Chiếc đèn lồng
Chiếc lồng đèn các em bé cầm đi rước thường làm bằng giấy bóng kiếng , giấy mỏng có vẽ hay cắt khắc dán hình các con vật như con cá, con tôm, con chó, con bươm bướm cả hình người trẻ con nữa ở chung quanh đèn. 
Bên trong chiếc lồng đèn là ngọn nến cháy sáng hay ngọn đèn điện cũng được bật lên. Ngoài trời tối, ánh sáng trong chiếc lồng đèn tỏa ra chiếu rỏ nét hình vẽ cắt dán chung quanh lồng đèn. Ánh sáng tỏa ra từ lồng đèn không mạnh , không chiếu sáng ra xa. Nhưng đủ cho hình chung quanh chiếc lồng đèn hiện nổi lên, cùng đủ chiếu sáng gương mặt em bé đang cầm trong tay chiếc lồng đèn.
Nhìn chiếc lồng đèn có ánh sáng chiếu tỏa gợi nhớ đến cây nến Rửa tội, mà em bé cũng như những người Công Giáo đã nhận ngày lãnh nhận Bí Tích Rửa tội lúc còn thơ bé.
Ánh sáng cây nến rửa tội được đốt thắp lên từ cây nến Chúa Giêsu phục sinh, Đấng là ánh sáng niềm tin, niềm hy vọng và tình yêu mến cho con người trên trần gian.
Ánh sáng cây nến rửa tội không sáng mạnh như ánh sáng ngọn đèn điện. Nhưng đủ tỏa sức sáng cùng hơi nóng cho tâm hồn đức tin giúp nhận ra mình là con Thiên Chúa, giúp trí khôn tinh thần nhận biết giới hạn tâm trí con người, và cần sự trợ giúp từ Trời cao, nhất là trong những khi gặp đau khổ, khó khăn bối rối.
Ánh sáng yếu ớt của ngọn nến chiếc lồng đèn tuy vậy chiếu rõ nét hình dán vẽ chung quanh chiếc đèn. 
Điều này khích lệ giúp ta thêm phấn khởi tin tưởng, dù là những việc nhỏ ta làm giúp người khác cũng mang đến hiệu qủa ích lợi, mà không sợ là chuyện nhỏ bé không có gía trị gì.
Điều này cũng nói lên ánh sáng cây nến rửa tội trong tâm hồn ta, dù yếu bé nhỏ, nhưng đủ sức soi chiếu giúp sống nhận ra điều ngay chính tốt lành là người con của Chúa. Và qua đời sống như thế, dù âm thầm, cũng chiếu tỏa tình yêu của Chúa, vẻ nét đẹp của Đấng Tạo Hóa nơi con người và trong thiên nhiên hòa lẫn dưới ánh trăng lung linh.
3. Ánh sáng mặt Trăng
Theo huyền thoại ánh sáng mặt Trăng đêm Trung Thu, 15.08. Âm lịch, trong sáng hơn mọi ngày. Và trong đêm này có thể nhìn rõ Chị Hằng Nga cùng Chú Cuội tựa gốc cây đa trên cung trăng. 
Ánh trăng trong đêm Rằm tháng Tám Âm lịch trong sáng thì có. Nhưng Chị Hằng Nga và Chú Cuội với cây đa trên cung trăng thì không lấy gì bảo đảm. Vì năm 1969 Phi thuyền Apollo 11. của Nasa Hoa Kỳ đã đổ bộ đưa các phi hành gia Neil Amstrong, Edwin Adrin và Michael Collins lên mặt Trăng đi bộ trên đó, và họ chỉ thấy toàn núi đất đá, chứ không thấy một người nào cả.
Theo sách Sáng thế ký tường thuật, mặt Trăng là một hành tinh trong thiên nhiên do Thiên Chúa tạo dựng trong công trình tạo dựng trời đất:“ 14 Thiên Chúa phán: "Phải có những vầng sáng trên vòm trời, để phân rẽ ngày với đêm, để làm dấu chỉ xác định các đại lễ, ngày và năm. 15 Ðó sẽ là những vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất." Liền có như vậy. 16 Thiên Chúa làm ra hai vầng sáng lớn: vầng sáng lớn hơn để điều khiển ngày, vầng sáng nhỏ hơn để điều khiển đêm; Người cũng làm ra các ngôi sao. 17 Thiên Chúa đặt các vầng sáng trên vòm trời để chiếu soi mặt đất, 18 để điều khiển ngày và đêm, và để phân rẽ ánh sáng với bóng tối. Thiên Chúa thấy thế là tốt đẹp. 19 Qua một buổi chiều và một buổi sáng: đó là ngày thứ tư.“( Sách Sáng Thế 1,14- 19).
Lẽ dĩ nhiên khoa học xưa nay vẫn luôn đi tìm hiểu khảo cứu về nguồn gốc hành tinh này, nhất là xem có sự sống trên hành tinh mặt trăng không.
Ánh sáng phát chiếu ra từ mặt trăng, theo khoa học khảo cứu là ánh phản chiếu lại ánh sáng mặt trời. Vì tự mặt trăng không có ánh sáng. Mặt trăng chiếu lại ánh sáng của mặt trời vào ban đêm theo như chu kỳ di chuyển xoay vần của vũ trụ một ngày có một nửa thời gian 12 tiếng là ban ngày được mặt trời chiếu sáng, và một nửa thời gian 12 tiếng là ban đêm được mặt Trăng chiếu sáng. 
Điều này cũng nói lên đời sống con người lệ thuộc vào Thiên Chúa, như mặt trăng lệ thuộc vào mặt trời để tiếp nhận có ánh sáng. 
Ánh sáng mặt trăng dịu mát hơn ánh sáng mặt trời nóng gay gắt. Vì thế có thể ngước mắt ngắm nhìn thẳng lên mặt trăng, nhưng lên mặt trời thì không thể được.
Mặt trăng di chuyển trong chu kỳ mỗi tháng tròn đầy rồi lại khuyết nhỏ như hình vòng lưỡi liềm. Điều này nói lên sự hay thay đổi không có gì là bền vững. 
Và cũng như mặt trăng thay đổi hình dạng khi đầy tròn khi khuyết thu nhỏ lại và chìm dần trong khoảng không gian bao la. Đời sống con người cũng trải qua những giai đoạn sinh ra, tuổi thơ bé, tuổi thanh thiếu niên, tuổi trưởng thành, tuổi cao niên và giai đoạn đi trở về với lòng đất mẹ ngày sau cùng.
*************************
Như mặt Trăng có lúc tròn đầy, có lúc khuyết chỉ còn một nửa hay một phần nhỏ, có lúc bị hành tinh khác chạy ngang che lấp tối mù mịt. Lịch sử đời sống xã hội vào mọi không gian thời đại cũng thế đều có tiến triển, có luân chuyển thay đổi, có bóng tối có ánh sáng, có lúc thăng trầm, có thịnh vượng cũng như lúc khủng hoảng trì trệ...
Dòng sông, con đường đời sống mỗi người cũng lên xuống thay đổi như chu kỳ mặt trăng luân chuyển thay đổi theo trật của Đấng Tạo Hóa đã sắp đặt ấn định, mà không ai biết trước cùng chưa hay không sao khám phá ra được.
Dẫu vậy, Đấng Tạo Hóa đã nhìn thấy trước, nên Ngài đã đựng nên Mặt Trời chiếu tỏa ánh sáng hơi nồng ấm cho sự sống được gìn giữ phát triển vào ban ngày. Và ban đêm có mặt Trăng cùng các Tinh Tú chiếu soi ánh sáng dịu mát thanh bình cho mọi loài sinh sống trên mặt đất.
Ánh sáng mặt Trời và ánh sáng mặt Trăng là ánh sáng chiếu tỏa niềm vui, niềm hy vọng cho con người cùng cây cỏ và thú vật trên trần gian. 

Mùa trăng Trung Thu Nhâm Thìn 2012
Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long



"Nhổ Rễ" Thói Quen Xấu


Hãy học cách sửa thói quen xấu trước khi nó bám rễ vào trong tính cách của bạn!
Một người đàn ông giàu đã dùng rất nhiều cách từ cứng rắn đến ngọt nhạt để giúp cậu con trai bỏ những thói quen xấu, nhưng đều thất bại. Cuối cùng, ông mời một nhà hiền triết đến nói chuyện và giúp ông. Nhà hiền triết đưa cậu bé đi dạo trong vườn, nói những câu chuyện rất vui vẻ về thiên nhiên, cảnh vật. Đột nhiên, ông dừng lại và yêu cầu cậu bé nhổ một cây cỏ lên.
Cậu bé nhẹ nhàng dùng hai ngón tay nhấc cây cỏ lên. Sau đó, nhà hiền triết lại đề nghị cậu nhổ một cây khác lớn hơn. Lần này, cậu phải dùng cả bàn tay để nhổ. Cuối cùng, rễ cây cũng bật lên.
"Nào, bây giờ thì thử một lần nữa", nhà hiền triết chỉ một cái cây khá to gần đấy. Cậu bé dùng hết sức mình nhưng cũng không thể làm cái cây lung lay chút nào. "Nó quá chắc, sao con có thể nhổ nó lên được thưa ngài?"
"Con xem, đây cũng chính là những thói quen xấu", nhà hiền triết hiền từ đáp, "khi chúng còn "nhỏ", con sẽ rất dễ kéo nó lên; nhưng một khi con để rễ nó ăn sâu vào mình, con sẽ không thể nhổ bật".
Phật đã răn dạy "Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình". Quả vậy, trong cuộc sống chúng ta phải đấu tranh với rất nhiều thứ, trong đó, đấu tranh với chính bản thân mình là cuộc đấu tranh cam go và phức tạp nhất. Con người ta thường có xu hướng chiến đấu sống còn với người khác nhưng lại dễ dàng thỏa hiệp với chính mình. Đây cũng chính là nguyên nhân tạo nên những thói quen xấu, cái mà không chỉ ảnh hưởng đến bản thân chúng ta mà nhiều khi còn gây phiền phức cho cộng đồng.
Có một sự thật rằng, thói xấu bao giờ cũng dễ nhiễm hơn tính tốt. Người ta thường nói rằng: "Những thói quen xấu ban đầu là người khách qua đường, sau trở thành người bạn thân ở chung nhà, và kết cục biến thành ông chủ nhà khó tính". Thói quen xấu dần dần được hình thành và ngự trị trong mỗi người; vì vậy, hãy học cách loại bỏ những thói quen xấu trước khi biến mình thành "nô lệ" cho những "ông chủ nhà khó tính" ấy.
Linh Hoa (Theo http://ngoisao.net)

Lễ Kính Thánh Têrêxa Hài Đồng Giêsu (Mt 18,1-5)


Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy rằng, các môn đệ là những người được ĐGS gọi và giáo huấn để các ngài trở nên những nhân chứng đích thực của Ngài. Thế nhưng, các ngài đã không vượt qua được những tâm thức và ước muốn thường tình của con người như: tranh giành địa vị, chức quyền cao trọng không những trong đời sống hằng ngày, nhưng còn tranh giành trong Nước TC. Vì thế, các môn đệ đã hỏi ĐGS: “Thưa Thầy, ai là người lớn nhất trong Nước Trời”. Để trả lời cho câu hỏi đó, ĐGS gọi một em nhỏ lại, đặt giữa các ông và tuyên bố: “Nếu anh em không trở nên như em nhỏ này thì sẽ chẳng được vào Nước Trời. Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy sẽ là người lớn nhất trong Nước Trời”. Như thế, việc trở nên trẻ nhỏ không những là một điều kiện để trở nên cao cả trong Nước Trời, mà còn là một đòi hỏi khẩn thiết để được nhận vào Nước Trời. Trở nên trẻ nhỏ là mặc lấy tâm tình đơn sơ, tin tưởng, phó thác tuyệt đối vào quyền năng của TC. Trở nên như trẻ nhỏ là ý thức thân phận yếu đuối bất toàn và nghèo nàn của mình rồi để cho TC lấp đầy những những khuyết phạm đó. Do đó, để vào Nước Trời, chúng ta cũng phải khiêm nhường, tự nhận mình là hèn yếu và thiếu thốn, mặc lấy tâm tình đơn sơ như ĐGS đã dạy. Lời giáo huấn của ĐGS trên đây đã được thực hiện một cách triệt để nơi bản thân và cuộc sống của thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu mà chúng ta mừng kính hôm nay.

Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu sinh ra và lớn lên trong những năm cuối của TK 19, tuy chỉ hưởng dương được 24 tuổi, nhưng được Giáo hội chọn làm bổn mạng các xứ truyền giáo, mặc dầu cuộc sống của thánh nhân luôn ở trong những bức tường của Dòng Kín. Khi nói đến một thánh nhân, chúng ta hay nghĩ đến những hành động phi thường, một cái chết can trường, một cuộc sống vượt khỏi những khả năng tự nhiên của con người. Nhưng thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu đã làm một cuộc cách mạng trong cách nhìn và lối sống thường thấy đó. Vì sự thánh thiện mà thánh nữ đã vạch ra con đường biết chấp nhận chính mình, biết đón nhận từng giây phút trong cuộc sống với tất cả tình yêu và đơn sơ phó thác. Thánh nhân đã sống những giây phút hiện tại một cách sung mãn. Vì thánh nhân muốn nên giống ĐGS ngay trong giây phút hiện tại, ngay trong cộng đoàn bằng một tâm hồn đơn sơ. Bởi thế, những giây phút hiện tại đó đã quyết định cho đời sống vinh quang của ngài. Đồng thời, thánh nhân cũng nhận ra giá trị cao cả trong những công việc tầm thường nhỏ bé nhất, trong những hành động tha thứ và khiêm tốn nhìn vào những thất bại khổ đau trong cuộc sống như là một ân ban của Chúa. Đối với thánh nhân, tất cả đều là hồng ân.
Theo gương thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu, chúng ta hãy nên thánh bằng con đường thơ ấu thiêng liêng, làm tất cả mọi việc đều nhờ Chúa, với Chúa và trong Chúa, để mọi hoạt động của chúng ta đều có giá trị trước mặt TC và đem lại ơn cứu độ cho nhiều người. Vì đời này để đâu thì mai sau hưởng vậy. Trong niềm tin yêu phó thác, chúng ta hãy dâng lên Chúa tất cả cuộc sống của chúng ta với biết bao thử thách từng ngày như là dấu chứng tình yêu của Chúa đối với chúng ta. Ước gì nhờ gương sáng và lời cầu bầu của thánh nhân, chúng ta luôn biết sống tin yêu phó thác tuyệt đối vào quyền năng, tình yêu và sự quan phòng của TC, để cuộc sống và sứ vụ truyền giáo của chúng ta luôn được ngụp lặn trong lòng nhân từ của Chúa. Như thế, chúng ta đang và sẽ sống như lòng mong ước của Ngài nhằm thực thi mệnh lệnh của đấng tổ phụ chúng ta: Cuộc sống của Ngài là cuộc sống của chúng ta, sứ vụ của Ngài là sứ vụ của chúng ta. Amen


LÃNH ÐẠO LÀ RĂN BẢO TRONG YÊU THƯƠNG


Dòng Salésiens (Institut des Prêtres Salésiens, lấy tên Thánh Phanxicô Salêsi) do thánh Gioan Bosco thiết lập năm 1868 (với mục đích mở trường dạy các em mồ côi nghèo khổ) đã phát triển mạnh mẽ, có nhiều chi nhánh tại Tây Ban Nha. Một hôm trong giấc ngủ, cha Giám đốc của một trường thuộc nhà dòng nghe thánh Gioan Boscô nói về mình rõ ràng từng tiếng: "Con lãnh đạo nhà nầy, nhưng con sơ suất để nhiều học sinh lỗi luật, hãy cải thiện nếp sống trong nhà lập tức". Lúc ấy thánh Boscô đang hoạt động ở nhà mẹ tại Turinô (Ý) nhưng Chúa hay ban cho ngài cùng một lúc có mặt ở hai chỗ.
Cha Giám đốc trường bận rộn nhiều công việc, vì thế tâm trí sao lãng, không nhớ lời thánh Boscô. Vài hôm sau ngài lại nghe tiếng thánh nhân bảo như lần trước. Nhưng rồi, ngài cũng quên nốt. Ít ngày sau, thỉnh thoảng ngài có nhớ đến chỉ thị của thánh Boscô, nhưng ngài lại tự nhủ: "Mình đã phấn đấu làm hết phận sự, lại được các tu sĩ khác cùng cộng tác, cùng chia sẽ trách nhiệm mà... Hay đây chỉ vì mình bị in trí, ám ảnh? Không nên vội tin những giấc mơ!"
Ðã mấy ngày trôi qua mà ngài chẳng khởi sự cải cách một điều gì cả! Sáng hôm ấy, ngài dâng lễ như thường lệ. Lúc bắt đầu đọc kinh Cáo mình, ngài nghe tiếng thánh Boscô nói rõ ràng: "Hãy mau cải thiện kỷ luật trong nhà, nếu không thì đây là Thánh lễ cuối cùng của đời con". Kinh khiếp quá!
Lễ xong ngài liền bàn hỏi với các linh mục, tu sĩ phụ tá, ai cũng lo lắng, suy nghĩ, nhưng thảo luận suốt ngày mà vẫn không tìm được nơi nào hoặc học sinh nào lỗi luật cả. Tối hôm ấy, cha Giám đốc trằn trọc trên giường, thao thức, hồi hộp, không sao nhắm mắt được. Lời thánh Gioan Boscô phán bảo ban sáng vẫn còn vang vẳng bên tai: "... nếu không thì đây là thánh lễ cuối cùng của đời con!". Ngài vắt tay lên trán, tính nhẩm từng giờ, từng khắc, từng phút đang trôi qua chầm chậm... "mai tôi còn sống để dâng lễ nữa không?"
Bổng chốc mắt ngài sáng rực lên: thánh Gioan Boscô đứng ngay cạnh giường từ hồi nào: Hãy chỗi dậy, mặc áo vào và đi theo cha!
Cha Giám đốc nửa mừng nửa sợ vâng lời chổi dậy, mặc áo vào và lẻo đẻo theo sau thánh Gioan Boscô. Ði tới đâu các cửa đã khoá đều tự động mở ra cả. Thánh nhân đưa tay chỉ từng phòng học, từng nhà ngủ, từng nhà chơi, phòng khách... chỉ đến đâu ngài phê bình đến đó: phòng nầy được, đáng khen, có lòng đạo đức, học hành tiến bộ; phòng kia kỷ luật lỏng lẻo, học tập lôi thôi... Cuối cùng, thánh nhân đưa cha Giám đốc tới một phòng và chỉ cho ngài thấy:
- Xem kìa, chúng nó thật vô kỷ luật: bỏ việc học hành, biếng lười lao động, xao nhãng kinh nguyện, thậm chí còn có đứa trẻ trở thành sa đọa, xấu xa...
Cha Giám đốc trông thấy rõ ràng từng đứa từng lỗi, từng việc xảy ra...thánh Boscô tiếp: Cha nhắc lại: Phải yêu thương chúng nó, hoà mình với chúng nó, tìm hiểu chúng nó, cùng ăn, cùng giải trí, cùng cầu nguyện, cùng đói thoại với chúng nó. Sự hiện diện đầy tình yêu thương của chúng ta khiến chúng được đặt vào một tình trạng không thể phạm tội. Phải cương quyết ngăn chận sự dữ với bất cứ giá nào...
Cha Giám đốc lúng túng cám ơn thánh Gioan Boscô đoạn hứa sẽ làm theo lời khuyên bảo của ngài. Thánh nhân đưa cha trở lai tận giường, chúc lành cho cha rồi vụt biến đi.
Vừa tảng sáng, cha Giám đốc triệu tập Hội đồng các tu sĩ trong nhà lại, thuật lại tỉ mỉ câu chuyện thánh Gioan Bosco đến thăm cùng nói lại những điều, những biện pháp thánh nhân đề nghị. Cả nhà nhất trí, phân công tác theo dõi các học sinh cách chặt chẽ. Họ đã bắt gặp quả tang mọi việc đúng hệt như thánh Boscô đã cho thấy. Họ thi hành kỷ luật ngay: một số ít bị loại ra khỏi nhà, số còn lại phải chịu kỷ luật nặng nhẹ tùy trường hợp. Từ ngày ấy trở đi, tinh thần trong nhà, từ tu sĩ đến học sinh đã có những bước cải tiến rõ rệt. Ngôi trường từ đó trở thành một gia đình hạnh phúc, gương mẫu.
  • Biết điều con muốn và muốn cách cương quyết. Nếu không cương quyết định đoạt, con sẽ làm các tuỳ viên tê liệt. Ðể các tuỳ viên tự do quyết định, con sẽ gây hỗn loạn (ÐHV. 846)
  • Lãnh đạo là sống kỷ luật, tìm hiểu lệnh trên, khôn khéo hành động theo mệnh lệnh. Lãnh đạo là tìm kiếm phương thế thực hiện và giàu nghị lực để thắng các trở ngại (ÐHHV. 647).

Tác giả Nguyễn Văn Thuận, HY
http://www.dunglac.org/index.php?m=module3&v=chapter&ib=432&ict=5119

Hạnh Phúc Là Biết Quý Những Gì Mình Có


Một người sở hữu chiếc xe hơi sang trọng chưa hẳn đã hạnh phúc. Ngược lại, một người khác chỉ có chiếc xe cà tàng nhưng lúc nào cũng yêu thích nó, anh ta sẽ hạnh phúc hơn.
Ảnh: corbis.
Một số người cho rằng hạnh phúc không phải là có những gì bạn muốn, mà là muốn những gì bạn đã có. Câu châm ngôn này nghe có vẻ hợp lý, nhưng có thể kiểm chứng được không? Hóa ra là được.
Nhà tâm lý học Jeff Larsen từ Đại học công nghệ Texas và Amie McKibban từ Đại học bang Wichita đã hỏi các sinh viên xem họ có sở hữu 53 món đồ khác nhau hay không, chẳng hạn xe hơi, dàn nghe nhạc hay một chiếc giường.
Kết quả cho thấy người ta có thể nhanh chóng quen thuộc với món đồ của mình và do đó mà cảm nhận ít hạnh phúc từ chúng. 
Tuy nhiên, cũng theo các chuyên gia, người ta có thể tiếp tục mong muốn những món đồ mà họ đã có, và những người làm như vậy sẽ thấy hạnh phúc hơn.
"Đơn giản là việc có hàng đống đồ không phải là chìa khóa của hạnh phúc", Larsen nói. "Dữ liệu của chúng tôi cho thấy bạn cũng cần đánh giá cao những thứ mà bạn đã có. Và điều quan trọng nữa là phải giữ được niềm ham muốn đối với những thứ mà bạn chưa thể mua".
Với các sinh viên đã sở hữu một chiếc xe hơi, các nhà nghiên cứu yêu cầu họ đánh giá nhu cầu của mình với chiếc xe đó. Còn nếu họ chưa có xe hơi, họ sẽ được hỏi về mức độ muốn có nó.
Larsen và McKibban sau đó tính toán mức độ mà mọi người muốn những thứ họ đã có và có những thứ họ muốn. Phép tính cho thấy hai yếu tố này không trùng lên nhau.
Những người mà ham muốn nhiều hơn những gì họ thực có thì hạnh phúc hơn những người mà mong ước ít hơn những gì thực sở hữu. Tuy nhiên, người được sở hữu nhiều đồ vật mà họ từng mong muốn thì hạnh phúc hơn người có ít món đồ mà mình khát khao.
T. An (Theo http://vnexpress.net)

Nghề mới: làm bạn với người khuyết tật

Tám tiếng một ngày dành cho người khuyết tật, từ hỗ trợ vệ sinh cá nhân đến ăn uống, ngủ nghỉ, học tập, làm việc, chia sẻ vui buồn, đi xem phim, mua sắm... là "nghề " mới đầy ý nghĩa nhân bản của các bạn trẻ ở Hà Nội: nghề hỗ trợ cá nhân (Personal Assistant - PA), giúp người khuyết tật sống độc lập.
Một ngày làm việc của Trần Đức Công (tốt nghiệp Viện ĐH Mở Hà Nội) bắt đầu từ 8g. “Cơ quan” của Công chính là nhà của anh Văn Đức Hòa ở khu tập thể ĐH Kinh tế quốc dân. Anh Hòa bị khuyết tật bại não không thể đi lại và tự sinh hoạt được, nên Công được Trung tâm Sống độc lập Hà Nội tuyển dụng và cử đến để làm nhân viên PA cho anh Hòa.
Đồng hành
Công cho biết: “Việc đầu tiên khi đến “công sở” là giúp anh Hòa dọn dẹp nhà cửa, bàn máy tính, giá sách. Vì anh Hòa đang tập trung học ngoại ngữ nên hai anh em dành hầu hết thời gian buổi sáng để trao đổi, học tiếng Anh trên mạng. Thỉnh thoảng, tôi giúp anh Hòa một chút kỹ năng về vi tính và tìm kiếm thông tin hữu ích. Buổi chiều, tôi hỗ trợ anh Hòa tắm rửa, vệ sinh cá nhân. Công việc quan trọng nhất trong ngày là tập di chuyển bằng xe lăn điện cho anh. Hai anh em tập cách đi, cách xử lý tình huống khi tham gia giao thông, biển báo, tín hiệu, cách sang đường...”.
Không có công sở với nhiều nhân viên, công việc chính của nhân viên trợ giúp là làm bạn, giúp đỡ người khuyết tật. Công việc không vất vả, không cần nhiều kiến thức chuyên môn song lại rất cần tấm lòng, sự chia sẻ, cảm thông để giúp người khuyết tật dần trở về với cuộc sống, sống độc lập.
Với Oanh (tốt nghiệp ĐH Ngân hàng), một ngày làm PA diễn ra khá thú vị. Người được Oanh hỗ trợ là một cô gái tên Hương đã tốt nghiệp ĐH, bị tai nạn giao thông phải nằm một chỗ ba năm qua, rất háo hức khi được trở lại cuộc sống. Oanh và Hương lên “kế hoạch sống” cho từng ngày.
Oanh kể: “Mặc dù đã tốt nghiệp ĐH nhưng tôi chỉ có kiến thức lý thuyết, còn kiến thức đời sống thì rất kém nên Hương lại hướng dẫn tôi, từ nấu ăn, đi chợ chọn mua đồ đến thêu thùa, may vá. Hai đứa cứ ríu rít suốt ngày”. Oanh khoe: “Hôm vừa rồi hai đứa làm một chuyến đi tham quan, mua sắm ở siêu thị Big C. Ba năm rồi Hương mới được tự tay mua sắm cho mình từ chai dầu gội, cái cặp tóc nên cô ấy xúc động và vui lắm”.
Lâm (PA của anh Khánh Lâm - 59 Hàm Long, Hà Nội) thì tâm sự: “Hầu hết người khuyết tật bại não không tự chủ được trong sinh hoạt cá nhân nên phụ thuộc rất nhiều vào người thân. Tuy nhiên, do phụ thuộc nên họ thường chịu đựng và chỉ dám yêu cầu được hỗ trợ những nhu cầu tối thiểu như ăn, ngủ, vệ sinh. Còn những nhu cầu khác như giao tiếp, mở rộng vốn hiểu biết, quan hệ xã hội thì họ gần như không được đáp ứng. Càng khó khăn hơn đối với những người khuyết tật có trình độ muốn được làm việc, cống hiến cho xã hội. Những PA như chúng tôi giúp họ có được sự hỗ trợ tám tiếng một ngày. Họ toàn quyền sử dụng thời gian của PA mà không phải trả chi phí gì cả nên rất hạnh phúc và tranh thủ từng ngày để được tận hưởng, khám phá cuộc sống qua sự giúp đỡ của PA”.
Đức Công giúp anh Hòa mua thực phẩm - Ảnh: H.H.
Hơn cả một nghề
“Lần đầu tiên đi chợ với sự giúp đỡ của PA, tôi cảm nhận một chút lúng túng nhưng đầy thú vị. Lần đầu tiên trong đời tôi được ra chợ cóc, tự tay chọn cho mình từ mớ rau đến món ăn yêu thích. Với tôi, ngồi trên xe lăn, với sự giúp đỡ của PA, chập chững những bước đầu tiên trên con đường sống độc lập để sau này tự tin hòa nhập cộng đồng thật quan trọng biết bao...” - chị Vũ Hải Yến, một người khuyết tật bại não chưa một lần được ra ngoài cộng đồng, đã nghẹn ngào viết như vậy vào nhật ký sau hai ngày được cung cấp nhân viên PA.
Còn đây là trích nhật ký của Diễm Hương: “Sáng thứ hai, mình dậy từ rất sớm lên kế hoạch chi tiêu để mua giáo trình hay phần mềm học tiếng Anh, tiếng Nhật để cùng Oanh, nhân viên PA của mình, thực hành hằng ngày, mua một chai dầu gội đầu, mấy loại rau, hoa quả, thức ăn tươi để chế biến theo khẩu vị của bản thân, bố mẹ và Oanh. Nếu thấy vật dụng cá nhân nào rẻ sẽ mua tùy quỹ thời gian cho phép. Mình đã dặn Oanh về thời gian mình cần Oanh đến sớm để giúp mình vệ sinh cá nhân, mặc quần áo và đẩy xe lăn cho mình từ nhà đến Big C...
Sau ba năm nằm một chỗ với chấn thương cột sống, mình được quay lại để chứng kiến sự thay đổi lộng lẫy và tuyệt vời ở đây. Mình và Oanh loay hoay mãi mới lên được cầu thang băng chuyền với cái xe lăn, may mà có anh bảo vệ giúp đỡ... Mình đã tự tay mua tặng sinh nhật cháu mình một quyển truyện, thay vì lúc nào cũng nhận từ mọi người thứ mình cần... Mình biết sẽ còn nhiều dịp như thế nữa, mọi thứ đã thay đổi khi có PA...”.
Gần 30 người khuyết tật được nhận trợ giúp đều có chung một cảm xúc, một niềm tin mới về sự thay đổi của cuộc sống khi có PA. Còn với các PA, họ cũng có một mong muốn mãnh liệt: ngày càng có thêm nhiều bạn trẻ đến với nghề này, bởi đó không chỉ là một nghề với 2,5 triệu đồng tiền lương mỗi tháng, mà hơn hết là trách nhiệm với những người gặp thiệt thòi trong cuộc sống, để có cơ hội được thực hiện trách nhiệm xã hội khi còn trẻ.
Tôi thật sự tìm lại được cuộc sống chính mình
Từ khi có người hỗ trợ cá nhân của Trung tâm Sống độc lập cử đến trợ giúp hăng ngày, tôi đã làm được phần lớn công việc chăm sóc mình từ những việc đơn giản như tắm rửa, vệ sinh cá nhân cho đến giao dịch bên ngoài như làm hộ chiếu phổ thông, đi gặp gỡ bạn bè người thân, uống cà phê, hát karaoke. Mỗi khi có khách từ xa đến chơi hay nhà vắng người thì có thể cùng phối hợp với người trợ giúp cá nhân lo cơm nước. Như vậy, về mặt tinh thần tôi được vơi đi nỗi lo canh cánh về tuổi mẹ đã cao nhưng vẫn phải chăm sóc mình.
Sự tự chủ và lòng tự tin đã được nâng cao, điều đó cũng không nằm ngoài mục tiêu lớn mà tôi nỗ lực mong đạt được từ trước đến nay. Với sự trợ giúp này, tôi như thật sự tìm lại được cuộc sống của chính mình. Tính bền vững của dự án Trung tâm Sống độc lập sẽ giúp tôi quyết tâm hơn nữa để tạo lập cho mình một cuộc sống tự chủ cùng với cộng đồng xã hội, vượt qua những rào cản để có thể tham gia một cách đầy đủ và công bằng vào các công việc của gia đình cũng như ngoài xã hội.
VŨ ANH TÚ
HOÀNG MAI (Theo http://www.tuoitre.com.vn)





Hãy cố yêu người mà sống


Mình nghĩ cuộc đời là một khối vật chất mà chúng ta cần tích tụ để mầu mỡ hơn yêu quý mình thôi". Còn mình, ngay cả khi không lời đáp trả, lòng mình vẫn vẹn nguyên điều ấy. Người ta gọi thế là dại khờ. Mình may mắn bởi vì hiếm khi tỵ hiềm với một ai đó về những gì mà họ đang có. Đơn giản vì người ta chẳng thể nào hài lòng ở vị trí của mình, dẫu họ có đủ đầy mọi thứ nhưng đôi khi, họ thiếu hụt cả một... niềm đau.
Đêm, ở phía ngoài kia chỉ toàn bóng tối và gió. Ở tại căn phòng này, từ ô cửa sổ này, mình không thể bay ra phía ngoài kia để được lang thang một nơi xa xôi nào đó, hoàn toàn không. Đôi khi mình nghĩ giữa cuộc đời này mình đang bị ràng buộc vào một điều phù phiếm nào đó, không thể rời đi được. Thế thì thà mình sống mà yêu thương trọn vẹn đời sống này có phải tốt đẹp hơn không.
Mình yêu những phút giây lòng mình tĩnh lặng thế này. Không yêu thương, không nhớ nhung, không chờ đợi, không hy vọng vào những điều viển vông mà lẽ thường mình vẫn vờ huyễn hoặc chúng theo ý mình. Chỉ có gió mơn man tóc mình, bờ vai mình... Mình chợt nhận ra, lâu thật lâu rồi mình không khóc. Có chăng chỉ là những phút giây nào đó mình thật sự xốn xang bởi một tình thân nào đó vô tình cảm nhận được. Vậy thôi! Cuộc đời vốn đơn giản thế.
Ở thành phố này, mình chỉ là khách trọ. Bất kể nơi nào mình đến đều xa lạ. Sự bơ vơ ấy quấn chặt lấy trái tim mình. Có những khi chạy xe trên phố, mình không tìm ra con đường về nhà, mình không biết những con đường dẫn đến nơi mong muốn. Những khi ấy, mình chỉ muốn ngồi bệt xuống đường mà khóc nấc lên giữa dòng người nhộn nhạo ấy nhưng mình hoàn toàn không làm điều đó. Mình không cho phép bản thân trở nên như thế. Tất thảy phải chìm sâu vào bên trong và mình mỉm cười vì mình yêu cuộc sống này, yêu đời sống của mình.
Mình nghĩ: "cuộc đời là một khối vật chất mà chúng ta cần tích tụ để mầu mỡ hơn". Nỗi thống khổ tương tự như niềm hạnh phúc. Chỉ có vậy thôi. Cuộc đời là chuỗi tháng ngày thăng trầm, đi hết con đường này, chúng ta sẽ phải đi đến một con đường khác tương tự thế. Và chúng ta, phải đi qua chúng một mình, hoàn toàn cô độc.
Mình mơ một giấc mơ. Cô gái chạy bằng đôi chân trần trên cánh đồng đầy hoa, gió cất lên tiếng hát thiết tha vẫy gọi. Và chân trời lóng lánh nắng, đôi chân trần rướm máu. Cô gái mỉm cười. Thế thôi! Phải sống mà cố gắng yêu người rồi cuộc đời sẽ qua. Tháng tám, mùa đã chuẩn bị sang thu...
http://ngoisao.net