Chuyện vui: Đức Thánh Cha và anh gác cổng !


Từ hồi trở thành Giáo Hoàng, Đức Thánh Cha Phan Xi Cô hình như đem lại một sự ngạc nhiên và thích thú mới mỗi ngày. Hôm nay, là đến phiên các cha Dòng Tên. ..

"Kể từ sau khi bầu cử Giáo Hoàng, điện thoại của chúng tôi đã đổ chuông liên tục cứ mỗi hai phút một lần, trong đó có cả một vài tên giở hơi gọi tới sinh sự nữa (Lunatics)" là lời cuả Cha Claudio Barriga, SJ, viết về tình trạng cuả nhà dòng Mẹ tại Roma sau khi một sĩ tử cuả dòng được bầu lên chức vụ Giáo Hoàng.

Qua email cuả Cha Claudio Barriga, SJ, viết cho các sĩ tử Dòng Tên trên khắp thế giới, thì một cú điện thoại cuả ĐGH đã xảy ra bất ngờ vào khoảng 10:15 g sáng thứ năm.

Anh gác cổng cuả nhà dòng không bao giờ có thể ngờ ​​sẽ nhận được một điện thoại trực tiếp từ Đức Giáo Hoàng. Anh nghĩ rằng lại có người muốn giỡn mặt với anh. 

Khi anh bốc máy, người ta cho biết số gọi là từ 'Nhà Thánh Martha' (hotel các HY đang ở ) và anh nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng và thanh thản: "Buon giorno, sono il Papa Francesco, vorrei parlare con il Padre Generale" (Chào buổi sáng, đây là Đức Giáo Hoàng Francis, Cha muốn nói chuyện với Cha Bề Trên Cả).

Anh cho biết đã bị 'cám dỗ' trả đuã cho người gọi bằng một câu như thế này: "phải rồi, còn tôi là hoàng đế Nã Phá Luân đây".

Nhưng may quá anh cầm lòng lại và thay vào đó trả lời cộc lốc, "Xin cho biết ai đang gọi đấy?" 

Đức Giáo Hoàng nhận ra rằng chàng trẻ tuổi người Ý này không tin Ngài, và Ngài đã kiên nhẫn thuyết phục anh, Ngài vui lòng lặp đi lặp lại, "Thực đấy mà, Cha là Đức Giáo Hoàng Francis đây. Tên con là gì? "

Cha Claudio Barriga viết tiếp trên email:

"Sau khi anh gác cổng nhận ra Ngài, thì anh trả lời với một giọng nói do dự và lo lắng:" Tên con là Andrew. "

"Con khoẻ không, Andrew?" Đức Giáo Hoàng hỏi.

"Dạ khoẻ, Xin Cha tha cho con, con có chút bối rối."

Đức Thánh Cha trả lời: "Đừng lo, con cho Cha nó chuyện với Cha Bề Trên Cả được không? Cha muốn cảm ơn ngài về bức thư tuyệt đẹp ngài vừa gửi cho Cha ".

"Xin lỗi ĐTC, con sẽ móc đường dây ngay bây giờ," anh gác cổng nói.

"Được. Cha đợi bao lâu cũng được, " Đức Giáo Hoàng nói.

Anh gác cổng nối điện thoại cho thư ký riêng của Cha Bề Trên Cả, Thầy Alfonso.

"Xin chào!" Thầy Alfonso nói.

"Cha đang được nói chuyện với ai đấy?" Đức Giáo Hoàng hỏi.

"Đây là Alfonso, thư ký riêng của Cha Bề Trên Cả, " Thầy trả lời.

"Đây là Đức Giáo Hoàng, Cha muốn nói chuyện với Cha Bề Trên Cả để cảm ơn ngài về bức thư tốt lành ngài đã gửi cho Cha," Đức Thánh Cha nói.

"Vâng vâng, xin ngay lập tức, " Thầy Alfonso trả lời trong sự ngạc nhiên.

Và cầm điện thoại chạy tới văn phòng Cha Adolfo Nicolas là Bề Trên Cả, Thầy Alfonso tiếp tục nói chuyện:

"Thưa Đức Thánh Cha, chúng con xin chúc mừng Đức Thánh Cha! Chúng con ở đây ai cũng vui mừng, chúng con đang cầu nguyện rất nhiều cho Đức Thánh Cha".

"Cầu nguyện cho Cha tiếp tục đi hay là cho Cha bỏ cuộc đấy?" Đức Giáo Hoàng nói đùa.

"Tiếp tục đi chứ, tất nhiên," Thầy trả lời, và Đức Thánh Cha cười.

Email cuả Cha Claudio Barriga kết thúc như sau:

"Choáng váng và hoang mang, Thầy Alfonso thậm chí đã không bận tâm gõ cửa và xông thẳng vào văn phòng của Cha Bề Trên Cả, làm ngài nhìn lên rất dỗi ngạc nhiên. Thầy ấy chỉ đưa cho ngài cái điện thoại, và nói: Đức Thánh Cha".

"Chúng tôi không biết các chi tiết về những gì xảy ra tiếp theo, chỉ biết rằng Đức Giáo Hoàng chân thành cảm ơn Cha Bề Trên Cả. Cha Bề Trên Cả nói rằng Ngài xin được gặp Đức Thánh Cha để chào mừng. Đức Giáo Hoàng nói Ngài sẽ ra lệnh cho thư ký sắp xếp càng sớm càng tốt và sẽ có người từ Vatican liên lạc lại sau."


Nguon:http://vietcatholic.org/News/Html/103439.htm

ĐỨC GIÊSU TRẢ LẠI SỰ CÔNG BẰNG CHO CON NGƯỜI


(CN V MC năm C: Ga 8,1-11)
Hôm nay Chúa Nhật V Mùa Chay, phụng vụ Lời Chúa mời gọi mọi người Kitô hữu hãy kiểm điểm đời sống, kiểm điểm lương tâm cách chân thành. Dưới ánh sáng mầu nhiệm khổ nạn của Đức Kitô cũng như tâm tình linh thiêng của Mùa Chay, hẵn đã giúp chúng ta ý thức hơn về những gì mà chúng ta cần sửa đổi, và đâu là những điều chúng ta cần trả lại sự công bằng cho người khác.
Bài Tin Mừng của thánh Gioan hôm nay cho thấy (Ga 8,1-11) Đức Giêsu đã vạch trần sự bất công mà con người thường đem đến cho nhau (nhóm Pharisêu). Thói quen xấu của con người là thích lên án người khác nhưng lại muốn che dấu tội của mình luôn tồn tại trong đời sống con người và được trải dài trong dòng lịch sử nhân loại. Bởi thế, Đức Giêsu đã không những phơi bày sự bất công đó, mà còn trả lại sự công bằng cho tội nhân (người phụ nữ ngoại tình), đồng thời Ngài cho chị một tương lai đầy hứa hẹn và sáng tươi. Do đó, chúng ta thử tìm hiểu tội ngoại tình thời Cựu Ước, cách xử sự của Đức Giêsu đối với người phụ nữ ngoại tình và thái độ của người phụ nữ ngoại tính đối với Đức Giêsu như thế nào?   
1.      Ngoại tình trong Cựu Ước
Thiết nghĩ rằng, chúng ta cũng nên biết trong thời Cựu Ước, việc ngoại tình Luật định nghĩa một cách hạn hẹp: là một hành vi xâm phạm chủ quyền của người chồng hay hôn phu trên người vợ (Lv 20,10; Đnl 22,22). Người phụ nữ bị coi như một đồ vật hơn là một nhân vị hợp nhất với người nam trong sự trung thành mà tình yêu thương nhau đòi hỏi: “Ngươi không được ham muốn nhà người ta, ngươi không được ham muốn vợ người ta, tôi tớ nam nữ, con bò con lừa, hay bất cứ vật gì của người ta” (Xh 20,17). Sự hạ giá người nữ gắn liền với sự xuất hiện chế độ đa thê trong xã hội thời bấy giờ. Chế độ đa thê còn được dung túng lâu đời trong xã hội thời đó (Đnl 21,15). Dầu vậy, khi vạch trần tính cách hệ trọng của việc ngoại tình, các hiền triết xưa đã khuyên người đàn ông dành tình yêu của mình cho người vợ cưới thời niên thiếu. Hơn nữa, họ kết án việc giao du với phường mãi dâm dù việc giao du đó không làm cho người nam thành kẻ ngoại tình (Cn 23,27). Bởi thế, truyền thống đó làm cho họ sống nặng hình thức và quá nệ luật, nên mới có chuyện dẫn người phụ nữ ngoại tình đến để thử Đức Giêsu. Chính Đức Giêsu đã làm cho họ thay đổi thói quen tố giác người khác nhưng không biêt tội của mình.
2.      Đức Giêsu lên án sự bất công và trả lại sự công bằng
Từ một quan niệm sống gắt gao với người khác nhưng lại dễ dãi với chính mình của các kinh sư và Pharisêu đã bị Đức Giêsu phơi bày. Điều này không phải là chuyện dễ, vì nó đã ăn sâu vào lối sống của họ, nhưng vì đức công bằng và sự thật nên Đức Giêsu đã không những lên án các kinh sư và nhóm Pharisêu mà còn tha thứ cho người phụ nữ đã phạm tội ngoại tình. Ngài rất ghét tội, nhưng lại yêu thương và hết lòng nâng đỡ tội nhân.
Chúng ta thường mắc phải một điều là hay theo giỏi và để ý tội (chuyện) của người khác, nhưng lại ít để ý đến con người và lối sống của mình như các kinh sư và Pharisêu xưa. Chính Đức Giêsu đã hướng họ nhìn vào con người của họ cách khéo léo bằng một câu hỏi: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi"(Ga 8,7). Chúng ta cứ tưởng tượng, khi các kinh sư và Pharisêu nghe xong câu nói bất ngờ đó, vẻ hí hửng trên mọi khuôn mặt bỗng chốc biến mất, thay vào đó là những khuôn mặt sệ dài ra vì vừa bỡ ngỡ lại vừa lo lắng sợ hãi; thế là họ tìm cách chuồn nhẹ và rất có trật tự. Họ đến với vẻ cao ngạo hí hửng bao nhiêu, thì nay lại rút lui im lìm bấy nhiêu. Đức Giêsu đã cho họ một bài học về đức công chính. Người có tội thì sẽ bị phạt, nhưng không phải bởi tay những kẻ có tội. Bị đức công chính tấn công và xoáy vào lương tâm, nên các ông tê tái và hỗ thẹn, vì thế từ người già đi trước trẻ nhỏ theo sau âm thầm rút lui. Bởi thế, tâm tình sống Mùa Chay mà Giáo hội luôn mời giọi mỗi người là hãy ăn năn sám hối. Đây là tâm tình mà Đức Giêsu và Giáo hội luôn mời gọi mọi người hãy sống chân thật với chính mình, sống khiêm nhường và biết rằng thân phận của mình cũng hèn yếu, tội lỗi nên cần thay đổi và sống quảng đại với mọi người. Không nên sống quá tự hào, sống kiêu ngạo cứ cho mình là tốt lành hơn người khác, đáng tiếc hơn nữa đó là tự cho mình cái quyền lên án và xét đoán người khác.
3.      Ở lại với Đức Giêsu trong thân phận của một tội nhân
Chúng ta cần học hỏi người phụ nữ, chị đã ở lại với Chúa và ý thức được tội lỗi của mình. Chính hành động tự nhận mình là người tội lỗi và ở lại với Chúa nên kết quả là chị được Chúa thứ tha: "Tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!"(Ga 8,11). Một lời nói, một thái độ của Đức Giêsu thể hiện nằm ngoài sự chờ đợi của người đàn bà khốn khổ kia, cũng như đối với mỗi người chúng ta hôm nay. Ngược lại, có lẽ do sự kiêu hãnh và cho mình là tốt lành thánh thiện, nên các kinh sư và nhóm Pharisêu đã tố cáo chị ta. Đức Giêsu đã hướng họ nhìn vào chính con người và thái độ sống của họ, chính họ đã thấy rằng, họ không phải là những người sạch tội nên đã bỏ đi. Việc họ bỏ đi không ở lại với Chúa cũng cho thấy họ biết có tội nhưng họ không đủ khiêm nhường để ở lại với Chúa và trong cậy vào lòng từ bi của Chúa, chính hành động bỏ đi nói lên việc họ đã mang tội của họ đi theo và hậu quả là chính họ phải chịu lấy.
Còn chúng ta là những người tin tưởng và luôn sống cậy trong vào tình thương yêu của Thiên Chúa. Bởi thế, Mùa Chay được xem như là thời gian đặc biệt giúp chúng ta nhận ra lỗi lầm của mình và sống quảng đại với anh em. Nhận ra tội lỗi là ý thức và nhạy cảm đối với tội. Nhận ra tội là nói lên mình là con người mỏng dòn và hèn yếu. Nhận ra tội cũng nói lên mình cần đến sự tha thứ và lòng từ bi lân tuất của Thiên Chúa. Sống quảng đại là biết yêu thương và đón nhận anh chị em. Sống quảng đại cho thấy rằng mình đang thực thi lòng nhân từ của Chúa. Và sống quảng đại là người biết vị tha và bao dung với người khác.
Lời Chuá hôm nay cũng đưa chúng ta về với sự thật của lòng mình. Xin cho chúng con cũng biết trung thực với chính mình, để đừng bao giờ lên án ai, phê bình chỉ trích ai cả. Và nghĩ cho cùng, thì chúng con đâu dám chê các luật sĩ và người Pharisêu xưa, vì nhiều khi chúng con biết mình chẳng tốt lành gì hơn ai, thế mà chúng con lại cứ nói xấu, chỉ trích và lên án kẻ khác. Nhờ lòng yêu thương và quảng đại của Chúa, xin Chúa giúp chúng con luôn dám sống với sự thật, sống công bằng và huynh đệ. Xin giúp chúng con mạnh dạn trả lại sự công bằng cho anh chị em mà bấy lâu nay chúng con thường đối xử bất công với họ. Amen.

Peter Bang, SVD

Vấn đề của giáo dục Việt Nam là sự tha hóa


Lấy dẫn chứng về vụ tiêu cực Đồi Ngô (Bắc Giang), Giáo sư Ngô Bảo Châu cho rằng, đây là tiếng chuông cảnh tỉnh về mức độ tha hóa của cả một hệ thống - khi nhiều người cả trong và ngoài ngành giáo dục đã không tôn trọng luật chơi.

Chiều 13/3, hàng nghìn sinh viên đã đến tham dự buổi nói chuyện của GS Ngô Bảo Châu về chủ đề "Phương pháp học tập". Ngồi dưới hàng ghế khách mời, Chủ tịch quỹ Hòa bình quốc tế, đại diện các đại sứ quán tại Việt Nam, bố mẹ và những thầy giáo cũ của giáo sư Ngô Bảo Châu đều chăm chú lắng nghe.
Mở đầu bài giảng, GS Châu cho biết, anh hay được các em sinh viên hỏi về bí quyết học tập, và thường trả lời rằng không có bí quyết gì, quan trọng là niềm say mê. "Điều đó không sai nhưng chưa đầy đủ. Tôi bắt buộc phải trả lời như thế khi chưa suy nghĩ thấu đáo. Hôm nay là cơ hội tốt để tôi làm điều đó, dù vất vả để hoàn thành nhưng cũng rất ý nghĩa", GS Châu nói.
Bài giảng của GS Ngô Bảo Châu được chia làm ba phần, bao gồm: Cái gì là động cơ căn bản cho việc học tập, học chữ hay học làm người và chúng ta học như thế nào. Anh cho biết, không có tham vọng đưa ra câu trả lời thấu đáo và đầy đủ cho cả ba câu hỏi mà chỉ là sắp xếp thành những suy nghĩ tản mạn của mình, làm thành những câu trả lời không cầu toàn.
Chủ tịch quỹ Hòa bình quốc tế, đại sứ các nước tại Việt Nam và hàng nghìn sinh viên đã đến nghe GS Ngô Bảo Châu giảng về "phương pháp học tập". Ảnh: Hoàng Thùy.
Đi sâu vào phần "học như thế nào", GS Châu cho biết, ngày xưa học chữ thánh hiền thì quan trọng nhất phải có chí - có chí đi bắt đom đóm làm đèn đọc sách thâu đêm. Nhưng trong việc học tập, tiếp thu kiến thức khoa học của nhân loại hiện tại thì có chí thôi không đủ.
GS Châu nhấn mạnh, trong một trò chơi, ít người chơi một mình, để trò chơi thực sự cuốn hút, người chơi thực sự triển khai tiềm năng tư duy của mình để đi đến bất ngờ, tìm ra sự sáng tạo, cuộc chơi phải có bạn chơi, trọng tài. Cụ thể, nhờ vào internet, ta có thể tìm thấy nhiều tài liệu và học tập miễn phí trên mạng theo chương trình của một số đại học tên tuổi.
Nhưng dù có được cung cấp mọi tài liệu, theo dõi bài giảng miễn phí thì người học cũng không học được nếu ở nhà một mình. Ngồi nghe bài giảng trên mạng không phải là trò chơi thú vị vì không có đối thủ, đồng đội, mục tiêu, lộ trình, giải thưởng…Đó là những thứ không liên quan gì đến nội dung nhưng lại là những cái người đi học cần để có thể phấn đấu đến cùng. Mỗi người có thể học một mình và tập trung cao độ trong một tuần, nhưng cần có tập thể, thầy giáo, lớp học để duy trì mức độ học tập.
"Gợi ý của tôi là tại sao các bạn không tự tổ chức cùng học với nhau theo giáo trình, bài giảng, tư liệu học tập trên mạng. Thầy giáo cũng có thể sử dụng tài liệu miễn phí thành tài liệu học chính khóa. Trên lớp các thầy không nhất thiết phải giảng cả buổi mà có thể cho sinh viên xem trước bài giảng trên mạng, dành thời gian để giải thích thêm, trả lời những câu hỏi, thậm chí quay lại bài cũ nếu sinh viên chưa hiểu rõ một số khái niệm và hướng dẫn các em làm bài tập. Cuối cùng là tổ chức thi cử nghiêm túc", GS Châu nói.
Theo GS Châu, thiếu tổ chức, con người không có bản năng duy trì nỗ lực của mình trong một thời gian dài. Thiếu tranh biện con người sẽ nhanh chóng lạc vào con đường chủ quan, con đường luôn luôn dẫn tới cái đích là sự bế tắc.
"Đã rất nhiều người chỉ ra những bất cập của nền giáo dục nước nhà, và tôi cũng thấy không cần thiết phải góp thêm một tiếng nói của mình vào đó. Nhưng nếu chỉ nêu một vấn đề lớn nhất, thì đó chính là mức độ tha hóa của cả một hệ thống", GS Châu nói.
GS Châu dẫn chứng, vụ Đồi Ngô, học sinh quay phim giám thị vi phạm quy chế thi là việc chưa có tiền lệ trong lịch sử loài người. Đây là câu chuyện buồn, là tiếng chuông cảnh tỉnh về mức độ tha hóa của cả một hệ thống. Khoan quy trách nhiệm cho một cơ quan, cá nhân, mà suy nghĩ về việc xảy ra sẽ thấy rất nhiều người từ trung ương đến địa phương, cả trong và ngoài ngành giáo dục đã không tôn trọng luật chơi.
GS Ngô Bảo Châu cho rằng bên cạnh tính trung thực thì học tập cần có tổ chức, kỉ luật, say mê và quả cảm. Ảnh: Hoàng Thùy.
Theo GS Châu, kết quả của kì thi tốt nghiệp đáng ra phải mang tính thiêng liêng trong đời học sinh lại trở thành một trò đùa - trò đùa muốn khóc. Các trường đại học ở Mỹ, như ĐH Chicago nơi anh làm việc, họ thành công không phải vì họ giàu, có nhiều giáo sư xuất sắc hay cơ sở vật chất đầy đủ, mà đó là vì tinh thần fairplay. Ở đó, mọi hành vi ăn gian đều bị trừng trị nghiêm khắc.
"Sự trung thực là một trong những điểm quan trọng nhất cho câu hỏi học như thế nào? Trung thực khó học trong sách vở và để trẻ trung thực, người lớn phải làm gương. Ngoài tính tổ chức, trung thực, kỉ luật thì cần niềm say mê và giữ được say mê, làm động cơ cho việc học tập", GS Châu nhấn mạnh.
Giám đốc khoa học của Viện Toán cao cấp cũng chia sẻ, khi anh viết bài giảng này, có người bạn đã góp ý rằng bên cạnh niềm đam mê đừng bỏ quên sự quả cảm. Sự quả cảm rất cần, không để lười biếng, hèn nhát dụ dỗ, quay lưng lại với sự thật. Theo kinh nghiệm của anh, khi vượt qua biên giới của những gì đã biết để thực sự đuổi theo cái chưa biết thì quả cảm rất cần, để đi tìm cái mới trong hành trình cô đơn và kéo dài nhiều năm.
"Sau khi làm luận án tiến sĩ xong tôi thi tuyển vào một Viện nghiên cứu ở Pháp nhưng tôi trượt. Buổi phỏng vấn đầu tiên, người ta hỏi tôi nghiên cứu gì, tôi nói "Bổ đề cơ bản", họ cười và tôi bị đánh trượt. Người ta không tin tôi", GS Châu kể và cho biết đó là một khó khăn. Đến năm 2002, khi quay lại làm bổ đề cơ bản, anh làm việc say sưa. Nhưng đến năm 2006, khi mở rộng công trình, anh hiểu đó là con đường cụt và khi đó bản thân còn không tin vào mình nữa.
Lúc này, anh tình cờ nói chuyện với một người đồng nghiệp về công trình ông ấy cách đó 20, 30 năm. Ông ấy cho rằng nó không có ý nghĩa, nhưng anh lại thấy đó là mảng cuối cùng mà anh thiếu. "Bế tắc nhưng nếu tôi không cố gắng nỗ lực trước đó thì khi người bạn nói, tôi cũng không thể nhận ra đó là mảng còn lại của mình", GS Châu cho hay.
Anh khẳng định, niềm say mê không bao giờ ổn định, thế nên quá trình học cần có tập thể, để khi không còn đam mê vẫn phải cố hoàn thành bổn phận của mình. Mặt khác, đam mê có thể ra đi thì cũng có thể quay lại, nên không được bỏ cuộc. "Khi tôi đọc quyển sách thấy nó khó, tôi thường nghĩ không phải bản chất nó khó mà người viết tồi. Thế nên tôi sẽ viết lại cho dễ hiểu hơn dù mất thời gian, và ít nhất là phải tìm hiểu cặn kẽ các vấn đề", GS Châu chia sẻ.
Hoàng Thùy
http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/giao-duc/2013/03/rat-sai-lam-neu-chuong-trinh-hoc-qua-de/

Đức Hồng Y Jorge Mario Bergoglio, người Argentina được bầu làm tân Giáo Hoàng Phanxicô I


Đức tân Giáo hoàng Phanxicô chào đám đông dân chúng tại Quảng trường Thánh Phêrô
Đức tân Giáo hoàng Phanxicô chào đám đông dân chúng tại Quảng trường Thánh Phêrô
VATICAN – Đức Hồng Y Jorge Mario Bergoglio, 76 tuổi, TGM giáo phận Buenos Aires, Argentina, đã được bầu làm Giáo Hoàng và ngài lấy danh hiệu là Phanxicô.
Lúc 19 giờ 6 phút tối hôm 13-3-2013, khói trắng bắt đầu xông ra từ ống khói trên mái nhà nguyện Sistina, giữa tiếng reo vui mừng của hàng chục ngàn tín hữu kiên nhẫn đứng chờ đợi hàng giờ trước đó dưới trời mưa.
Khói trắng thật rõ ràng, các chuông của Đền thờ thánh Phêrô được gióng lên liên hồi, báo hiệu đã có Giáo Hoàng mới.

Tin này được loan đi lập tức trên khắp thế giới. Các đài truyền hình và phát thanh tạm ngưng chương trình đang phát để loan đi tin quan trọng này.

Tại Roma, hàng chục ngàn tín hữu và dân chúng dùng mọi cách để tuốn về Quảng trường thánh Phêrô để chào mừng vị tân Giáo Hoàng.

Quảng trường đông chật người, các tín hữu nhẩy mừng, reo hò ca hát, phất cờ quốc gia của họ. Có những những nhóm trương biểu ngữ hoan hô Đức Giáo Hoàng.

Trong khi chờ đợi ban quân nhạc của Hiến binh Vatican, cùng với đoàn vệ binh Thụy Sĩ và ban quân nhạc của hiến binh Italia và đoàn liên quân của nước này tiến ra thềm Đền thờ Thánh Phêrô để sẵn sàng chào mừng Đức Tân Giáo Hoàng. Ông Đô trưởng Roma, Gianni Alemano, cũng có mặt để chào mừng.

1 giờ 5 phút sau khi bắt đầu có khói trắng, ĐHY Jean Louis Tauran, người Pháp, trưởng đẳng Phó tế, xuất hiện tại bao lơn đền thờ thánh Phêrô, giữa tiếng reo hò vui mừng của mọi người. Viva il Papa. Bầu trời lúc này đã tạnh mưa. ĐHY long trọng tuyên bố:

Tôi loan báo cho anh chị em một tin vui lớn: Chúng ta đã có Giáo Hoàng. Đó là ĐHY Bergoglio. Ngài lấy danh hiệu là Phanxicô,

Lời chào của Đức Tân Giáo Hoàng

Ít phút sau đó, Đức tân Giáo Hoàng xuất hiện, Ngài ứng khẩu nói với mọi người:

Anh chị em thân mến, chào anh chị em
Anh chị em biết là nghĩa vụ của mật nghị Hồng y là cung cấp một GM cho Roma. Dường như các anh em Hồng y của tôi đi đến hầu như tận cùng thế giới để lấy vị đó, nhưng bây giờ chúng ta đang ở đây. Tôi cám ơn anh chị em vì sự tiếp đón. Cộng đồng giáo phận Roma dành cho GM của mình. Cám ơn Anh chị em.

Trước tiên tôi muốn cầu nguyện cho Đức nguyên GM Roma Biển Đức 16. Tất cả chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho ngài, xin Chúa chúc lành cho ngài và xin Mẹ Maria gìn giữ ngài.

Tiếp đến Đức Tân Giáo Hoàng và mọi người đọc kinh Lạy Cha, Kính Mừng và Sáng Danh.

Rồi ĐTC Phanxicô nói tiếp: ”Và giờ đây chúng ta bắt đầu hành trình này, GM và dân chúng, hành trình của Giáo Hội Roma là Giáo Hội chủ trì toàn thể các Giáo Hội khác trong đức bác ái, một hành trình huynh đệ và yêu thương, tín nhiệm giữa chúng ta. Chúng ta hãy luôn cầu nguyện cho chúng ta, cầu cho nhau. Chúng ta hãy cầu nguyện cho toàn thế giới để có một tình huynh đệ đậm đà hơn. Tôi cầu mong cho anh chị em sao cho hành trình này của Giáo Hội mà hôm nay chúng ta bắt đầu, và cho người giúp đỡ tôi là ĐHY Giám quản hiện diện ở đây, được nhiều thành quả cho công cuộc rao giảng Tin Mừng tại thành phố đẹp đẽ này.

”Và giờ đây tôi muốn ban phép lành cho anh chị em. Nhưng trước tiên tôi xin anh chị em một ân huệ. Trước khi GM chúc lànhc ho dân, tôi xin anh chị em cầu xin Chúa chúc lành cho tôi. Kinh nguyện của dân, cầu xin Chúa ban phép lành cho GM của mình. Chúng ta hãy cầu nguyện trong thinh lặng, anh chị em cầu nguyện cho tôi.
Sau cùng, ĐHY Tauran loan báo ĐTC ban phép lành với ơn toàn xá cho các tín hữu, cho Roma và toàn thế giới.

Vài dòng tiểu sử

ĐTC Jorge Mario Bergoglio thuộc dòng Tên, sinh ngày 17 tháng 12 năm 1936 tại Buenos Aires. Ngài gia nhập dòng Tên ngày 11-3 năm 1858 và theo học các môn nhân văn tại Chile và năm 1963 ngài trở về thủ đô Argentina, tốt nghiệp triết học tại Phân khoa triết tại Học viện San José. Trong hai năm từ 1964 đến 1965, ngài làm giáo sư văn chương và tâm lý tại Học viện Đức Mẹ Vô Nhiễm ở thành phố Santa Fe, rồi sau đó tại Học viện Salvatore tại Buenos Aires.

Từ năm 1967 đến 1970 ngài học thần học và tốt nghiệp tại Học viện San Miguel. Ngày 13-12 năm 1969, thầy Bergoglio thụ phong linh mục lúc đã 33 tuổi. Rồi năm sau Cha làm nhà tập thứ hai ở Tây Ban Nha trước khi khấn trọng ngày 22-4-1973.

Cha Bergolio làm giáo tập, rồi giáo sư tại phân khoa thần học, trước khi làm Giám tỉnh dòng Tên ở Argentina năm 1973.

10 năm sau đó, Cha Bergoglio sang Đức dọn luận án tiến sĩ . Năm 1992 ngài được Đức Gioan Phaolô 2 bổ nhiệm làm GM Phụ tá tổng giáo phận Buenos Aires và 6 năm sau trở thành TGM giáo phận chính tòa của Giáo phận này. 3 năm sau, 2001, ngài được thăng hồng y.

ĐHY Bergoglio vốn là vị, theo báo chí, đã được nhiều phiếu nhất sau ĐHY Ratzinger trong mật nghị bầu Giáo Hoàng cách đây 8 năm.

Khi làm TGM giáo phận Buenos Aires, nổi tiếng là gần gũi dân chúng và sống khiêm nhường. Ngài vẫn thường đi xe bus, viếng thăm người nghèo, sống trong một căn hộ đơn sơ và tự nấu ăn. Đối với nhiều người dân Buenos Aires, ngài thường được gọi bằng danh hiệu đơn sơ là ”Cha Jorge”.

ĐHY Bergoglio thiết lập các giáo xứ mới, chỉnh đốn các văn phòng hành chắnh, hướng dẫn các sáng kiến bảo vệ sự sống và bắt đầu các chương trình mục vụ mới, như thành lập một Ủy ban về những người ly dị. Trong Thượng HĐGM thế giới kỳ 10 hồi tháng 10 năm 2001, ngài được bổ nhiệm làm Tổng tường trình viên. Từ năm 2005 đến 2011 ngài làm Chủ tịch HĐGM Argentina.

ĐHY Bergoglio đã viết các sách và linh đạo và suy niệm, và cũng thường lên tiếng chống lại nạn phá thai, hôn nhân đồng phái.

Hồi năm 2010, khi Argentina trở thành quốc gia Nam Mỹ đầu tiên ban hành luật công nhân hôn nhân đồng phái, ĐHY khuyến khích các LM toàn quốc kêu gọi các tín hữu Công Giáo chống lại luật này vì nó làm thương tổn gia đình trầm trọng. Trước đó năm 2006, ngài cũng phê bình dự luật cho phá thai.

Đắc cử Giáo Hoàng

ĐHY Bergoglio đã đắc cử Giáo Hoàng trong lần bỏ phiếu thứ 5 tại mật nghị Hồng y tại nhà nguyện Sistina.
Theo nghi thức về mật nghị, sau khi HY hội đủ số phiếu ít là 2 phần 3 để đắc cử, ĐHY Giovanni Battista Re, 79 tuổi, là vị kỳ cựu nhất trong số các HY thuộc đẳng GM trong mật nghị, tiến đến trước mặt ĐHY và hỏi: ”Ngài có chấp nhận việc bầu ngài làm Giáo Hoàng chiếu theo giáo luật không?”. Sau khi ĐHY trả lời khẳng định thì ĐHY Re hỏi tiếp: ”Vậy ngài muốn được gọi bằng tên nào?” Đức tân Giáo Hoàng cho biết ngài chọn tên là Phanxicô.
Tiếp đến, Đức Ông Guido Marini, trưởng ban nghi lễ phụng vụ của ĐGH, cùng với một công chứng viên tông tòa và 2 chức sắc phụ tá khác với tư cách là nhân chứng, sẽ soạn văn kiện chính thức về cuộc bầu cử và tên hiệu của vị tân Giáo Hoàng.

Lúc đó các lá phiếu được đốt đi và máy xông khói trắng được dùng để báo hiệu cho toàn thế giới bên ngoài.
Đức tân Giáo Hoàng đi vào căn phòng nhỏ cạnh nhà nguyện Sistina quen gọi là ”Phòng nước mắt”. Tại đây đã có sẵn 3 bộ áo Giáo Hoàng theo 3 kích thước khác nhau, để Đức tân Giáo Hoàng thay đổi phẩm phục.

Rồi ngài trở lại Nhà nguyện Sistina để cầu nguyện với Hồng y cử tri, và các vị đến chúc mừng Đức tân Giáo Hoàng, hứa vâng phục ngài, rồi cộng đoàn cùng nhau hát kinh Te Deum, Tạ Ơn Chúa.

Trước khi xuất hiện tại bao lơn Đền Thờ Thánh Phêrô, Đức Giáo Hoàng mới đã dừng lại tại Nhà nguyện Paolina để cầu nguyện chốc lát trước Mình Thánh Chúa.

http://giaophanvinh.net/modules.php?name=News&op=viewst&sid=9157

5 câu chuyện đắng lòng về "tật xấu" người Việt ở nước ngoài


Về thói xấu của người Việt, nếu nói rộng ra là yếu tố phi văn hoá trong cộng đồng người Việt. Trong xã hội cũng có nhiều thái độ ứng xử khác nhau, nhưng phổ biến nhất là 2 dạng thái độ sau:

Thứ nhất: không thừa nhận, cho rằng đó là cá biệt, nói ra sợ xấu, bạn bè biết, không chơi với mình nữa, nặng tư tưởng "tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại"... "đóng cửa trong nhà bảo nhau"... Quan điểm đó đúng là yêu đất nước, con người Việt Nam thật! Xong đó là cách yêu thụ động, yếm thế... rất có hại.

Thứ hai: thẳng thắn thừa nhận, chỉ rõ những hiện tượng xấu trong văn hoá Việt... từ đó nhận thức lại, tuyên truyền, giáo dục xây dựng nếp sống văn hoá ứng xử văn minh. Đây là cách yêu dũng cảm, có trách nhiệm đối với đất nước, đối với dân tộc.... Tôi ủng hộ quan điểm thứ hai.

Trong phạm vi nhỏ xin kể cho các bạn nghe về một trong những thói xấu của người Việt mà tôi là người trong cuộc, câu chuyện theo thứ tự thời gian.


Chuyện thứ nhất: Năm 2002, tôi có mặt trong một đoàn công tác, được đối tác mời đi làm việc tại Hàn Quốc, khách sạn nơi chúng tôi ở là khách sạn 4 sao nằm ở đông nam thủ đô Seoul và tương đối xa, và lại ở thời điểm đấy, nên tôi nghĩ chắc không có khách Việt Nam ở đây. Một lần, tôi và anh bạn đi thang máy đi từ tầng hầm lên tầng 6, nơi phòng chúng tôi ở.

Trong thang máy chỉ có 2 anh em nên chúng tôi nói chuyện thoải mái, khi cầu thang tầng dừng ở tầng 2 có 4 người khách vào thì chúng tôi không nói chuyện nữa và cứ nghĩ họ là người Trung Quốc, trong cầu thang họ nhìn chúng tôi bằng con mắt không mấy thân thiện mặc dù họ biết chúng tôi nói chuyện bằng Việt. Lên tầng 5 họ ra khỏi thang và nói chuyện với nhau bằng tiếng.... Việt, lúc đó tôi thực sự ngạc nhiên... nếu tôi là người vào sau nghe tiếng và biết họ là người Việt thì tôi sẽ hỏi ngay "ơ xin lỗi, các anh đến đây lâu chưa.....". Tôi cứ nghĩ mãi không biết tại sao?

Chuyện thứ 2: Năm 2004, tôi được cử làm trưởng đoàn đi công tác Thái Lan, vì đã đi nhiều lần nên tôi dặn anh em rất kỹ, từng chi tiết một: ăn ở, sử dụng thiết bị sinh hoạt.... Khi đến khách sạn thì họ bố trí sẵn tôi và anh bạn phiên dịch ở tầng 2 còn anh em trong đoàn ở tầng 17, chúng tôi lên phòng và chờ nhân viên lễ tân mang đồ lên.

Mệt nên ai cũng nằm nghỉ, phiên dịch cũng kịp thông báo cho mọi người cách sử dụng thiết bị, danh sách phòng và điện thoại... Không thấy tạp vụ mang đồ lên, nên anh bạn phiên dịch gọi xuống lễ tân nhắc chuyển hành lý lên, họ nói chờ chút ít vì đã chuyển... Chờ mãi không thấy nên chúng tôi đi ăn cơm ở tầng 21, khi gặp mọi người, không thấy ai nói gì, khi xuống dừng ở tầng 17 để anh em ra... thì thấy đồ của tôi và anh bạn vứt chỏng chơ ờ hành lang ngay trước cầu thang mà ai cũng biết của ai vì đều ghi cụ thể họ tên… thật buồn.... Chắc họ nghĩ tôi và anh bạn phiên dịch được ưu ái hơn nên "cho mày chết".... nhưng còn buồn hơn là chuyện ăn uống.
ảnh minh họa

Khách sạn họ phục vụ buffet, tôi cũng dặn anh em rất kỹ: có rất nhiều món ăn và có món không hợp nên: hãy đi một vòng tìm hiểu, sau đó lấy dần nếu ăn hết thì lấy tiếp... cực hạn chế để thức ăn thừa.... Không! Họ đâu có nghe "cứ đánh thẳng vào trung tâm" lấy thức ăn bạt mạng ... có ông ăn xong chơi hẳn một đĩa hoa quả to... 3 người ăn không hết... "miếng ăn là miếng nhục" họ đâu có đói khát, mà vấn đề là văn hoá... Cái giá trị phi vật thể nó kết tinh từ ngàn năm đọng lại trong mỗi con người Việt.

Một số anh em xấu hổ quá, tôi tiếp tục nhắc nhở, nhưng sau họ vẫn thế, cứ như cái chợ... thật buồn và sau đó tôi và một số người đi ăn cố ngồi thật xa đám người "đồng bào" đó sợ họ biết mình cũng đoàn. Dù hành động như vậy là không phải, nhưng xấu hổ quá đành vậy. Và tôi chợt nghĩ phải chăng khi ở Hàn Quốc mấy ông người Việt cũng không muốn chào hỏi làm quen chúng tôi cũng sợ như vậy.

Chuyện thứ 3: Năm 2007, tôi có một chuyến đi công tác tại Đài Loan, trong chuyến tham quan làm việc đoàn chúng tôi có ghé thăm hồ Nhật Nguyệt, một thắng cảnh đẹp ở miền trung Đài Loan. Sau khi thăm các ngôi chùa, chúng tôi đi vào các cửa hàng mua đồ lưu niệm và đặc sản địa phương. Tôi vào sau và chứng kiến một chị trong đoàn mua nhung hươu của một cô gái bán hàng người Việt quê ở Sa Đéc. Chúng tôi cũng hơi ngạc nhiên vì chỗ này rất hẻo lánh mà lại gặp người Việt, được nói với nhau bằng thứ tiếng của cha ông.

Cô gái nói chuyện lấy chồng người Đài Loan và bán hàng được 3 năm, cũng nói em bán hàng ở đây nhưng hầu như không mấy gặp được người Việt, nên gặp các anh các chị quí hoá quá.... Cô ta có một cô em gái khoảng trên 20 trông rất xinh, mũi cao, mặt trái xoan, có thân hình rất đẹp… cũng bán hàng nên cả đoàn đều xúm vào tán chuyện.

Khi tôi vào thấy cô chị nói: "Ở đây em bán 100$ một lạng nhưng gặp đồng hương em chỉ lấy giá vốn 70$" sau đó họ thống nhất là 200$ cho 3 lạng, ai cũng nghĩ đó là thật và tình cảm... Sau đó hai chị em cô gái bám chặt lấy chị mua hàng không cho chị tiếp xúc với ai cho đến khi tiễn lên cửa ô tô. Tôi và một số anh em khác sang một số quầy hàng khác thật ngạc nhiên: nhung hươu đúng hệt như vậy người bản xứ họ bán cho chúng tôi 25$ một lạng chưa mặc cả....

Tôi vội nhắc anh em: thôi chị ấy đã mua rồi, lên xe đừng nói cho chị ấy biết, không có "đêm lại không ngủ được". Có lẽ đến bây giờ chị ấy vẫn tưởng mình mua được nhung "ngoại" giá hợp lý. Biết nói thế nào đây nhỉ! người Việt như vậy có nhiều không? Đi nhiều tôi biết rất tiếc rằng nó lại không phải là thiểu số.

Chuyện thứ 4: Khi tôi ở Canada và Mỹ, ra đường liên tục phải chào "Hi", "Hello", phải cười, nhiều khi phải giơ tay đáp lễ... Nhất là đi bộ tập thể dục, từ xa họ đã cười, giơ tay chào... Con người nhìn nhau với ánh mắt thân thiện, tôn trọng. Nhưng cái văn hoá đó không thấm vào người Việt dù họ ở nước ngoài ba bốn chục năm.. Người Việt gặp nhau vẫn "làm ngơ".
ảnh minh họa

Đi siêu thị tôi biết người bán hàng và người mua đều là người Việt, họ vừa nói với bạn bè bằng tiếng Việt, thế mà khi mua, bán hàng thì họ nói với nhau bằng tiếng Anh mà thực tế tôi biết trình độ tiếng anh của họ cũng chỉ để mua hàng thôi, dù đã mấy chục năm ở nước ngoài. Hình như họ sợ mình là người Việt và sợ hơn nữa là quen với người Việt!

Chuyện thứ 5: Tôi đến các sân bay Mỹ, khi cần thông tin và nếu được đề nghị giúp đỡ, người dân Mỹ rất tận tình chu đáo. Một lần khi đến Sacramento, cần có điện thoại báo tin cho người bạn đến đón... Tôi đã gặp và làm quen với một chị người Việt. Để làm làm quen, mặc dù biết xong tôi vẫn giả vờ nói "Xin lỗi chị, bạn tôi đến đón tôi mà tôi không biết chỗ này là chỗ nào, xin hỏi chị chỗ này gọi là gì? Mục đích là để chị ấy biết tôi là người Việt ăn nói lễ phép đàng hoàng...

Chị ta trả lời "Chỗ lấy hành lý". Tôi hỏi tiếp: "Xin lỗi chị, điện thoại của tôi không roaming nên tôi có thể nhờ chị gọi dùm cho anh bạn đi đón ở đây không"? Chị ta ngần ngừ, người đi đón chị ta, có lẽ là chồng nói luôn "Không được". Tôi nói luôn "Vâng, xin cảm ơn anh" và hỏi luôn anh bạn người Mỹ đứng đó, anh ta vui vẻ đồng ý ngay, chị ấy nhìn tôi với ánh mắt ngượng nghịu. Sao thế nhỉ? tại sao người Việt lại đối xử với nhau như vậy nhỉ, có phải văn hoá không... Đúng đấy, nó lại là văn hoá, cái thứ vô hình đấy nó thấm vào mỗi con người, mỗi dân tộc.

Tiến sỹ Nguyễn Hữu Huấn
Số nhà 184 Mai Anh Tuấn, Ba Đình, Hà Nội.
Địa chỉ: greenworld1261@gmail.com

Nguon:http://vn.news.yahoo.com/5-c%C3%A2u-chuy%E1%BB%87n-%C4%91%E1%BA%AFng-l%C3%B2ng-v%E1%BB%81-t%E1%BA%ADt-x%E1%BA%A5u-020938104.html

Bầu Giáo hoàng: Đấu tranh nội bộ?


Báo Thanh Niên, số Chủ nhật 10.3.2013, giật tít lớn ở trang nhất: Những ứng viên sáng giá cho vị trí giáo hoàng, rồi ở trang cuối, lại có bài Nhân sự mới cho thời mới của tác giả La Phù. Tác giả nêu lên hai sự kiện. Sự kiện thứ nhất là việc “Giáo hoàng Benedict XVI từ nhiệm được nhìn nhận như thể một điều cấm kỵ bị phá bỏ” dù “chẳng phải là không có tiền lệ”. Sự kiện thứ hai là “việc các hồng y bàn về những vấn đề và thách thức hiện tại của nhà thờ [sic] Thiên Chúa giáo rồi mới bầu tân giáo hoàng”. Hai sự kiện này được tác giả gọi là hai dấu hiệu, qua đó tác giả diễn giải ý nghĩa của việc bầu giáo hoàng lần này là “cơ hội để thay đổi định hướng quan điểm chung của nhà thờ Thiên Chúa giáo”, và hơn nữa, là “sự tranh chấp giữa phe bảo thủ và phái cấp tiến, giữa nhóm bám giữ truyền thống và những người muốn đổi mới”.
Không biết tác giả có phải là người công giáo không, nhưng nguyên việc quan tâm đến sự kiện bầu giáo hoàng thì tôi cũng cần phải cảm ơn rồi. Chỉ xin góp thêm vài suy nghĩ để mối quan tâm của tác giả được rõ nét hơn.
Bộ Giáo Luật Hội Thánh Công Giáo năm 1983 quy định rằng: “Trong trường hợp Giáo hoàng Rôma từ nhiệm, để được thành sự, thì đòi việc từ nhiệm phải tự do và phải được biểu lộ đúng cách nhưng không cần được ai chấp nhận” (điều 332, khoản 2). Chính Giáo luật quy định chứ chẳng phải là chuyện có tiền lệ hay không. Mà đã thế thì làm gì có chuyện “Giáo hoàng Benedict XVI từ nhiệm được nhìn nhận như thể một điều cấm kỵ bị phá bỏ”. Người ta có cấm đâu mà bảo là “điều cấm kỵ”?
Thế rồi sự kiện thứ hai mà tác giả nêu lên là “việc các hồng y bàn về những vấn đề và thách thức hiện tại của nhà thờ Thiên Chúa giáo rồi mới bầu giáo hoàng”. Làm cứ như thể đây là chuyện chưa từng có! Thử nhớ lại lần bầu giáo hoàng Benedict XVI xem sao. Đức John Paul II qua đời lúc 21g37 ngày 2.4.2005 và được an táng một tuần sau đó (8.4). Đến ngày 18.4, Mật tuyển viện bầu giáo hoàng mới bắt đầu. Như thế các hồng y có 10 ngày để chuẩn bị bước vào Mật tuyển viện, và trong 10 ngày đó, các ngài tham dự những buổi họp khoáng đại (tất cả các vị trong hồng y đoàn, kể cả những vị ngoài 80 tuổi), trong đó các ngài bàn về tình hình của Giáo Hội cũng như những vấn đề và thách đố phải quan tâm. Người điều hành những cuộc họp ấy chính là hồng y Joseph Ratzinger vì ngài là niên trưởng, sau này cũng chính ngài đã được bầu làm giáo hoàng với danh hiệu Benedict XVI. Như thế, việc “các hồng y bàn về những vấn đề và thách thức hiện tại của nhà thờ Thiên Chúa giáo rồi mới bầu giáo hoàng” là chuyện hết sức bình thường chứ có phải là dấu hiệu lớn lao gì đâu! Nếu tác giả La Phù muốn kiểm chứng và tìm hiểu thêm những gì nói ở đây, tôi xin giới thiệu cuốn The Rise of Benedict XVI của John L. Allen, Jr, Image Books, New York: 2005.
Tác giả La Phù đưa ra hai sự kiện trên, được coi như dấu hiệu và tiền đề để dẫn đến kết luận về việc bầu giáo hoàng lần này là “cơ hội để thay đổi định hướng quan điểm chung của nhà thờ Thiên Chúa giáo”, và “sự tranh đấu giữa phe bảo thủ và phái cấp tiến, giữa nhóm bám giữ truyền thống và những người muốn đổi mới”. Thế nhưng cả hai tiền đề ấy đều không vững thì kết luận cũng chẳng thuyết phục được ai.
Chắc là tác giả đã quen với những cuộc vận động tranh cử của xã hội thế tục nên hình dung việc bầu giáo hoàng cũng y như thế. Xin nói thật cho tác giả biết về chuyện bầu giáo hoàng: chẳng có vận động tranh cử gì đâu vì vị hồng y nào cũng “sợ” bị bầu làm giáo hoàng cả, một gánh nặng có lẽ là lớn nhất đối với một con người. Cho nên vị nào được bầu thì cũng chỉ đón nhận vì vâng phục và cậy trông nơi Đấng mà các ngài tin tưởng thôi. Chính vì thế, thay cho bầu khí ồn ào của những cuộc vận động tranh cử thì trong nhà nguyện Sistine, nơi tiến hành việc bầu giáo hoàng, chỉ có sự tĩnh lặng, cầu nguyện và chiêm niệm thôi.
Giả như tôi phải phụ trách viết bài của tác giả, tôi sẽ kết luận thế này: “Trước khi bầu giáo hoàng, các hồng y bàn về những vấn đề và thách đố hiện nay của Giáo Hội Công giáo trên toàn thế giới. Sứ mạng của Giáo Hội là phục vụ nhân loại và thế giới, vì thế các hồng y cần nhìn rõ dung mạo của nhân loại và thế giới ngày nay, để có thể tìm được vị giáo hoàng có khả năng đáp ứng những vấn đề và thách đố của Giáo Hội và nhân loại trong thế giới ngày nay”. Hi vọng sẽ là một kết luận nghe được.
Ngày 10.3.2013
 
Thiên Triệu
Nguon:http://hdgmvietnam.org/bau-giao-hoang-dau-tranh-noi-bo/4784.63.8.aspx

19 điều một phụ nữ nên biết...


Cách từ bỏ một công việc, chia tay người yêu hay đối chất với một người bạn mà không phá hỏng mối quan hệ.
Một người phụ nữ nên có...
- Một khoản tiết kiệm riêng để dọn ra ngoài và thuê một chỗ ở của chính mình, cho dù cô ấy không bao giờ mong muốn hay cần thiết làm như vậy.
Một người phụ nữ nên có...
- Một bộ cánh hoàn hảo để mặc khi sếp hay người đàn ông trong mộng muốn gặp cô ấy trong vòng một tiếng đồng hồ...
Một người phụ nữ nên có...
- Một thời thanh xuân mà cô ấy sẵn lòng cho qua đi không tiếc nuối...
Một người phụ nữ nên có...
- Một quá khứ sôi nổi để có thể chờ đợi kể lại khi về già...
Một người phụ nữ nên có...
- Một bộ ốc vít, một cái máy khoan không dây và một chiếc áo ngực ren màu đen...
Một người phụ nữ nên có...
- Một người bạn luôn làm cho cô ấy cười và một người bạn để cho cô ấy được khóc...
Một người phụ nữ nên có...
- Một món đồ nội thất tốt chưa thuộc quyền sở hữu của bất cứ ai trong gia đình ngoài cô ấy...
Một người phụ nữ nên có...
- 8 chiếc đĩa đồng bộ, 8 chiếc ly uống rượu có chân đế và một công thức nấu ăn có thể khiến những vị khách cảm thấy hân hạnh...
Một người phụ nữ nên có...
- Cảm giác nắm giữ được vận mệnh của mình.
Mọi phụ nữ nên biết...
- Cách yêu thương mà không đánh mất chính mình...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Cách từ bỏ một công việc, chia tay người yêu hay đối chất với một người bạn mà không phá hỏng mối quan hệ.
Mọi phụ nữ nên biết...
- Lúc nào cần cố gắng hết sức và lúc nào cần buông tay...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Rằng cô ấy không thể thay đổi chiều dài của đôi chân, chiều rộng của phần hông và bản tính của hai đấng sinh thành...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Rằng tuổi thơ của cô ấy có thể không được hoàn hảo nhưng nó đã đi qua...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Những điều cô ấy sẽ làm gì và sẽ không làm vì tình yêu hoặc những thứ khác...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Cách sống một mình, cho dù cô ấy có thích hay không...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Ai là người cô ấy có thể tin tưởng, ai không và lý do cô ấy không nên bận lòng...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Nơi để đến, có thể là chiếc bàn bếp thân thiết hay một chỗ trú chân quyến rũ trong khu rừng, khi tâm hồn cô cần được xoa dịu...
Mọi phụ nữ nên biết...
- Những gì cô ấy có thể và không thể hoàn thành trong vòng một ngày, một tháng, hay một năm...

http://ngoisao.net; http://kienthucngaynay.info/am/modules.php?name=News&file=article&sid=58749